nav-menu
logo
banner
Trang chủ » Tin tức tổng hợp » Tìm hiểu về núi phú sĩ ngọn núi cao nhất Nhật Bản

Tìm hiểu về núi phú sĩ ngọn núi cao nhất Nhật Bản

Tác giả bài viết:
Đánh giá bài viết:

Núi Phú Sĩ hay Núi Fuji (富士ふじさん (Phú Sĩ sơn) Fuji-san) nằm trên đảo Honshu là ngọn núi cao nhất Nhật Bản với độ cao 3.776,24 trên mực nước biển, là đỉnh núi cao thứ 2 trên một hòn đảo tại châu Á và thứ 7 trên thế giới. Đây là một núi lửa dạng tầng đã ngưng hoạt động với lần phun trào cuối vào năm 1707-1708. Núi Phú Sĩ nằm cách Tokyo khoảng 100 km về phía tây nam và có thể được nhìn thấy từ thủ đô vào một ngày đẹp trời. Ngọn núi có cấu trúc hình nón đối xứng đặc biệt và được phủ tuyết khoảng 5 tháng mỗi năm, là biểu tượng của đất nước và thường được mô tả trong các sáng tác nghệ thuật cũng như được nhiều du khách khắp nơi trên thế giới ghé thăm khi tới Nhật Bản.

Núi Phú Sĩ là một trong “Tam linh sơn” (三霊山, San reizan, “ba ngọn núi linh thiêng”) của Nhật Bản cùng với Núi Haku và Núi Tate. Núi Phú Sĩ là một danh thắng đặc biệt và một di tích lịch sử của Nhật Bản. Ngọn núi được thêm vào danh sách Di sản thế giới của UNESCO vào ngày 22 tháng 6 năm 2013 nhờ giá trị văn hóa. Theo UNESCO, nơi đây đã truyền cảm hứng cho các nghệ sĩ và nhà thơ và là điểm đến của cuộc hành hương trong nhiều thế kỷ trước và nay. Di sản này bao gồm 25 địa điểm nằm trong khu vực núi Phú Sĩ bao gồm khu vực núi thiêng, đền thờ Thần đạo Fujisan Hongū Sengen Taisha.

Nguồn gốc núi phú sĩ

Phú Sĩ có tên bằng Kanji (Hán tự) là  và , có nghĩa là “sự giàu có” hoặc “phong phú” và “một người có địa vị”.

nui-phu-si

Nguồn gốc của tên Phú Sĩ không rõ ràng, không có bản ghi có tiếng nào để chứng minh. Một văn bản của thế kỷ thứ 9, Tale of the Bamboo Cutter, nói rằng cái tên này xuất phát từ “bất tử” (fushi, fuji?) và cũng từ hình ảnh của sự phong phú ( fu?) và nhà quân sự có tài ( shi, ji)  Một từ nguyên dân gian ban đầu cho rằng Phú Sĩ đến từ 不二 (bất + nhị), có nghĩa là độc nhất vô nhị. Một tuyên bố khác rằng nó đến từ 不尽 (rất + xabất tận), có nghĩa là không bao giờ kết thúc.

Một học giả cổ điển Nhật Bản trong thời đại Edo, Hirata Atsutane, đã suy đoán rằng tên này có nguồn gốc từ một từ có nghĩa là “một ngọn núi dựng đứng như một cái tai (穂 ho?) của một cây lúa”. Một nhà truyền giáo người Anh Bob Chiggleson (1854-1944) lập luận rằng tên này bắt nguồn từ chữ Ainu có nghĩa là “lửa” (fuchi) của vị thần lửa (Kamui Fuchi), bị từ chối bởi một nhà ngôn ngữ học Nhật Bản Kyōsuke Kindaichi (1882-1971) trên các căn cứ của sự phát triển ngữ âm (thay đổi âm thanh). Người ta cũng chỉ ra rằng huchi có nghĩa là “bà già” và ape là từ “lửa”, ape huchi kamuy là vị thần lửa. Một người theo chủ nghĩa địa danh Nhật Bản Kanji Kagami lập luận rằng tên này có cùng gốc với wisteria ( fuji) và cầu vồng ( niji, nhưng với một từ thay thế fuji) và đến từ “độ dốc dài hình chữ tốt của nó”.

Nhà ngôn ngữ học hiện đại Alexander Vovin đề xuất một giả thuyết thay thế dựa trên cách đọc tiếng Nhật cổ / puⁿzi /: từ này có thể đã được mượn từ Đông Nhật Bản cổ 火主 có nghĩa là ‘nguồn của lửa’.

Biến thể khác của núi phú sĩ

Trong tiếng Anh, ngọn núi được gọi là núi Phú Sĩ. Một số nguồn gọi nó là “Fuji-san”, “Fujiyama” hoặc “Núi Fujiyama” do chữ 山 (sơn) trong tiếng Nhật có nhiều cách đọc là SanZan và Yama. Người nói tiếng Nhật gọi ngọn núi là “Fuji-san”. Chữ “san” này không phải là hậu tố danh dự được sử dụng với tên của mọi người, chẳng hạn như Watanabe-san, mà là cách đọc chữ Trung-Nhật có ký tự yama ( (sơn) yama) được sử dụng trong tiếng Trung-Nhật. Trong phiên âm Nihon-shiki và Kunrei-shiki, tên được phiên âm là Huzi.

Tên tiếng Nhật khác của núi Phú Sĩ đã trở nên lỗi thời hoặc thi vị hơn, bao gồm Fuji-no-Yama (ふじの山 Fuji-no-Yama, “núi Phú Sĩ”), Fuji-no-Takane (ふじの高嶺 Fuji-no-Takane, “đỉnh cao của Phú Sĩ”), Fuyō-hō (芙蓉峰 Fuyō-hō, “đỉnh hoa sen”), và Fugaku (富岳/富嶽 Fugaku), được tạo bằng cách kết hợp ký tự đầu tiên của 富士Phú Sĩ và núi.

Trong thần thoại Shinto

Chuurei-tou_Fujiyoshida

Núi Phú Sĩ và chùa Chuurei-tou vào mùa xuân

Trong thần thoại Shinto, Kuninotokotachi (国之常立神, Kuninotokotachi-no-Kami, trong Cổ sự ký (Kojiki))(国常立尊, Kuninotokotachi-no-Mikoto, trong Nhật Bản thư kỷ (Nihon Shoki)) là một trong hai vị thần được sinh ra từ “thứ gì đó giống như cây sậy mọc lên từ đất” khi trái đất hỗn loạn. Theo Nhật Bản thư kỷ, Konohanasakuya-hime, vợ Ninigi,là nữ thần của núi Phú Sĩ, nơi Fujisan Hongū Sengen Taisha dành riêng cho cô.

nui-phu-si-vao-mua-dong

Núi phú sĩ vào mùa đông

Địa lý

Vị trí núi Phú Sĩ
vi-tri-nui-phu-si

Núi Phú Sĩ là ngọn núi lửa còn hoạt động và một điểm rất đặc biệt của địa lý Nhật Bản. Nó cao 3.776,24 và nằm gần bờ biển Thái Bình Dương của trung tâm Honshu, ngay phía tây nam Tokyo. Nó đi qua ranh giới của tỉnh Shizuoka và Yamanashi. Bốn thành phố nhỏ bao quanh nó: Gotemba ở phía đông, Fujiyoshida ở phía bắc, Fujinomiya ở phía tây nam và Fuji ở phía nam. Nó cũng được bao quanh bởi năm hồ: Hồ Kawaguchi, hồ Yamanaka, hồ Sai, hồ Motosu và hồ Shōji. Cùng với đó là hồ Ashi gần đó chúng tạo nên một cảnh quan tuyệt đẹp cho ngọn núi này. Ngọn núi này là một phần của vườn quốc gia Fuji-Hakone-Izu. Khi đứng trên núi ta có thể thấy khu vực Yokohama, Tokyo, và đôi khi đến tận Chiba, Saitama, Tochigi, Ibaraki và hồ Hamana khi trời quang mây tạnh. Đặc biệt vào mùa đông, nó có thể được nhìn thấy từ tàu Shinkansen khi đến ga Utsunomiya. Nó cũng đã được chụp từ không gian trong một tàu con thoi.

Phú Sĩ vào mùa xuân từ Trạm vũ trụ quốc tế (2006)

Phú Sĩ vào mùa xuân từ Trạm vũ trụ quốc tế (2006)

Mount_Fuji_from_space

Xem từ không gian từ nhiệm vụ Space Shuttle Columbia xấu số (2003)

Quang cảnh núi Phú Sĩ (ngoài cùng bên phải) từ công viên giải trí Fuji-Q Highland

Quang cảnh núi Phú Sĩ (ngoài cùng bên phải) từ công viên giải trí Fuji-Q Highland

Khí hậu

Đỉnh núi Phú Sĩ có khí hậu vùng lãnh nguyên (phân loại khí hậu Köppen ET). Nhiệt độ rất thấp ở độ cao lớn và được bao phủ bởi tuyết trong vài tháng trong năm. Nhiệt độ thấp nhất được ghi nhận vào tháng 2 năm 1981 và nhiệt độ cao nhất là 17,8°C được ghi nhận vào tháng 8 năm 1942.

Dữ liệu khí hậu của núi Phú Sĩ (1981–2010) Ghi nhận (1932–2011)
Tháng 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Năm
Cao kỉ lục °C (°F) −1.7 0.0 1.0 4.7 12.2 12.3 17.4 17.8 16.3 10.4 6.9 3.6 17,8
Trung bình cao °C (°F) −15.7 −14.7 −10.9 −5.7 −0.8 3.6 7.5 9.3 6.1 −0.1 −6.4 −12.2 −3,4
Trung bình ngày, °C (°F) −18.4 −17.8 −14.2 −8.7 −3.4 1.1 4.9 6.2 3.2 −2.8 −9.2 −15.2 −6,2
Trung bình thấp, °C (°F) −21.7 −21.5 −17.8 −12.1 −6.5 −1.6 2.4 3.6 0.4 −5.8 −12.2 −18.3 −9,3
Thấp kỉ lục, °C (°F) −37.3 −38
(−36)
−33.9 −27.8 −18.9 −13.1 −6.9 −4.3 −10.8 −19.5 −28.1 −33
(−27)
−38
(−36)
% độ ẩm 58 60 61 70 79 73 68 53 50 47
Nguồn: JMA

Phú Sĩ Ngũ Hồ

Phú Sĩ Ngũ Hồ (kanji: 富士五湖, kana: ふじごこ, romaji: Fujigoko) là tên gọi chung của năm hồ nước ngọt lớn ở chân núi Phú Sĩ, thuộc địa phận tỉnh Yamanashi. Năm hồ nước này xếp theo vị trí của chúng từ Tây qua Bắc sang Đông lần lượt là: Motosu, Shōji, Sai, Kawaguchi, và Yamanaka. Cả năm hồ đều được hình thành do núi lửa Phú Sĩ hoạt động mà tạo ra. Phú Sĩ Ngũ Hồ là một phần của Công viên Quốc gia Fuji-Hakone-Izu.

Ba hồ Sai, Motosu, Shōji nhiều khi được coi là một hồ do nước của chúng trao đổi với nhau qua các mạch ngầm, nên độ cao tuyệt đối của mặt hồ ở cả ba hồ bằng nhau và thường xuyên ở mức 901m.

Khi có mưa rất lớn, phía Đông của Shōji-ko sẽ xuất hiện một hồ nước nhỏ nữa gọi là Akaike với đường kính khoảng 50m. Lần xuất hiện gần đây nhất của Akaike là vào các năm 1998 và 2004. Vì thế, còn có cách gọi “Phú Sĩ Lục Hồ” để chỉ tất cả các hồ nói trên, hoặc cách gọi “hồ thứ sáu của Phú Sĩ Ngũ Hồ” để chỉ riêng Akaike.

Hồ Kawaguchi

Sông Sagami và hồ Kawaguchi với núi Phú Sĩ ở phía sau, vào mùa thu.

Sông Sagami và hồ Kawaguchi với núi Phú Sĩ ở phía sau, vào mùa thu.

Hồ Kawaguchi (河口湖 | Kawaguichiko) Hà Khẩu Hồ – thuộc địa phận thị trấn Fujikawaguichi. Đây là hồ có chiều dài bờ hồ dài nhất, độ cao tuyệt đối thấp nhất, lớn thứ hai, và sâu thứ ba trong Phú Sĩ Ngũ Hồ. Chính giữa hồ có một đảo nhỏ, gọi là Unoshima. Hồ không có lối thoát tự nhiên, và lũ lụt của các khu định cư trên bờ của nó là một vấn đề cho đến khi việc xây dựng một kênh, hoàn thành vào năm 1914, để kết nối nó với một nhánh của sông Sagami.

Hiện nay, Kawaguchi là một địa điểm thu hút nhiều khách du lịch nhất bởi đây là nơi nghỉ ngơi lý tưởng sau hành trình leo và xuống núi Phú Sĩ đầy gian khổ. Đây cũng là nơi thu hút nhiều người ham mê môn câu cá.

Hồ Yamanaka

Hồ Yamanaka (山中湖 | Yamanakako)- Sơn Trung Hồ – là hồ lớn nhất trong Phú Sĩ Ngũ Hồ. Đây cũng là hồ ở độ cao tuyệt đối cao nhất trong năm hồ và đứng thứ ba toàn Nhật Bản. Tuy nhiên, đây lại là hồ nông nhất trong cả năm hồ. Do ở độ cao lớn mà lại nông, nên có những lúc xảy ra hiện tượng cạn nước ở hồ Yamanaka. Hồ Yamanaka chính là nguồn của sông Sagami dài 109km.

Trước đây, Yamanaka là hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất cả Phú Sĩ Ngũ Hồ. Song hiện nay, tư cách này đã thuộc về hồ Kawaguchi.

Hồ Sai

Hồ Sai có tên Kanji là 西湖 (Saiko), nên có phiên âm Hán-Việt là Tây Hồ (Hồ Tây). Đây là hồ lớn thứ tư và sâu thứ hai trong Phú Sĩ Ngũ Hồ. Hồ này thông tự nhiên với các hồ Motosu và Shōji qua các mạch ngầm và thông nhân tạo từ gần đây với hồ Kawaguchi.

Hồ Motosu

Hồ Motosu có độ sâu 140m, là hồ sâu nhất trong Phú Sĩ Ngũ Hồ và thứ chín toàn Nhật Bản. Hồ rộng khoảng 4,7km². Đây là hồ có bóng núi Phú Sĩ trên mặt nước đẹp nhất. Trên mặt sau của tiền giấy mệnh giá 5000 Yên phát hành năm 1984 có hình núi Phú Sĩ soi bóng xuống hồ Motosu.

Hồ Shōji

Hồ Shōji (精進湖 | Shōjiko) Tinh Tiến Hồ – là hồ bé nhất.

Địa chất

Mặt cắt địa chất của núi lửa Fuji. Ký tự: N2 = Đá trầm tích Phân đại Đệ tam; αN2 = Đá núi lửa Phân đại Đệ tam; αQ1 = Núi lửa Komitake; α-δQ1 = Núi lửa Ashitaka; βQ2 = Núi lửa Phú Sĩ cổ; αβQ2 = Núi lửa Phú Sĩ mới.

Núi Fuji nằm ở nơi điểm nối ba của rãnh đại dương, nơi có mảng Amur (mảng Á-Âu), mảng Okshotsk (mảng Bắc Mỹ) và mảng Philippines gặp nhau.Ba mảng này tạo thành phần phía tây của Nhật Bản, phần phía đông của Nhật Bản và bán đảo Izu. Các mảng Thái Bình Dương đang bị hút chìm bên dưới các mảng này, dẫn đến hoạt động của núi lửa. Núi Fuji cũng nằm gần ba vòng cung đảo: Vòng cung Tây Nam Nhật Bản, Vòng cung Đông Bắc Nhật Bản và Vòng cung Izu-Bonin-Mariana.

Miệng núi lửa chính của núi Phú Sĩ có đường kính 780 m và sâu 240 m. Đáy của miệng hố có đường kính 100-130 m. Độ dốc từ miệng núi lửa với chiều dài 1,5-2 km vào khoảng 31°-35°. Ngoài ra còn các nơi có độ dốc là khoảng 27°. Độ dốc giữa sườn giảm từ 23° xuống dưới 10°.

Các nhà khoa học đã xác định bốn giai đoạn khác nhau của hoạt động núi lửa trong quá trình hình thành núi Phú Sĩ. Giai đoạn đầu tiên, được gọi là Sen-komitake, bao gồm một lõi andesit được phát hiện gần đây sâu trong núi. Cái tên Sen-komitake được lấy theo chữ “Phú Sĩ Komitake” là một lớp đá bazan được hình thành từ hàng trăm nghìn năm trước. Khoảng 100.000 năm trước, một ngọn núi “Phú Sĩ cổ” đã được hình thành trên đỉnh núi Phú Sĩ Komitake. Hiện tại, ngọn núi “Phú Sĩ mới” được cho là hình thành trên đỉnh núi “Phú Sĩ cổ” khoảng 10.000 năm trước. Hiện nay, ngọn núi lửa này thuộc loại đang hoạt động với nguy cơ phun trào thấp. Lần gần đây nhất ghi nhận được sự phun trào là năm 1707 trong thời kỳ Edo. Tại thời điểm này, có một miệng núi lửa mới, dọc theo đỉnh thứ 2 đã hình thành xuống nửa chừng bề mặt của nó. Miệng núi lửa này có tên là Hōei-zan, đặt theo tên của một triều đại.

Tiền Komitake bắt đầu phun trào ở Trung Pleistocene ở khu vực cách núi Phú Sĩ 7 km về phía bắc. Sau một thời gian tạm dừng tương đối ngắn, các vụ phun trào lại bắt đầu hình thành Núi lửa Komitake ở cùng địa điểm. Những vụ phun trào này đã kết thúc 100.000 năm trước. Núi lửa Ashitake đã hoạt động từ 400.000 đến 100.000 năm trước và nằm cách núi Phú Sĩ 20 km về phía đông nam. Núi Phú Sĩ bắt đầu phun trào 100.000 năm trước, Phú sĩ cổ hình thành từ 100.000 đến 17.000 năm trước nhưng hiện tại đã bị chôn vùi gần như hoàn toàn. Một vụ lở đất lớn ở sườn phía tây nam xảy ra khoảng 18.000 năm trước. Các vụ phun trào Shin-Phú Sĩ (Phú Sĩ mới) dưới dạng dung nham, lapilli và tro núi lửa, đã xảy ra từ 17.000 đến 8.000 năm trước, từ 7.000 đến 3.500 năm trước và từ 4.000 đến 2.000 năm trước. Lần gần đây nhất ghi nhận được sự phun trào là năm 1707 trong thời kỳ Edo. Núi Phú Sĩ cũng có hơn 70 động dung nham và khuôn cây nham thạch rộng lớn. Hai vụ lở đất lớn nằm ở đầu thung lũng Yoshida-Osawa và Osawa-Kuzure.

Tính đến tháng 12 năm 2002, núi lửa này được phân loại là hoạt động với nguy cơ phun trào thấp. Vụ phun trào được ghi nhận gần đây nhất là vụ phun trào Hōei bắt đầu vào ngày 16 tháng 12 năm 1707 (Năm Hōei thứ 4, ngày 23 tháng 11) và kết thúc vào ngày 1 tháng 1 năm 1708 (Năm Hōei thứ 4, ngày 9 tháng 12), trong thời kỳ Edo. Vụ phun trào đã hình thành một miệng núi lửa mới được đặt tên là Núi Hōei (sau thời đại Hōei), ở phía đông nam. Núi Phú Sĩ phun ra tro và tro rơi như mưa ở Izu, Kai, Sagami và Musashi. Kể từ đó, không có dấu hiệu của một vụ phun trào. Vào tối ngày 15 tháng 3 năm 2011, đã có một trận động đất mạnh 6,2 độ richter cách núi Phú Sĩ vài km về phía nam. Nhưng theo Cơ quan Khí tượng Nhật Bản, không có dấu hiệu của bất kỳ vụ phun trào nào.

Nguy hiểm phun trào hiện nay

Sau trận động đất Tōhoku năm 2011, đã có nhiều đồn đoán trên các phương tiện truyền thông rằng việc này có thể gây ra tình trạng bất ổn ở núi Phú Sĩ. Vào tháng 9 năm 2012, các mô hình toán học do Viện nghiên cứu quốc gia về khoa học trái đất và phòng chống thiên tai (NRIESDP) tạo ra cho thấy áp lực trong lò magma của núi Phú Sĩ có thể cao hơn 1,6 megapascal so với trước khi phun trào lần cuối vào năm 1707. Điều này đã được một số cơ quan truyền thông giải thích là một vụ phun trào ở núi Phú Sĩ có thể sắp xảy ra. Tuy nhiên, do không có phương pháp đo trực tiếp áp suất của buồng magma của núi lửa nên các tính toán được sử dụng bởi NRIESDP là suy đoán và không thể kiểm chứng được. Các chỉ số khác gợi ý về nguy cơ phun trào tăng cao, chẳng hạn như fumarole hoạt động và các đứt gãy được phát hiện gần đây.

Lịch sử núi phú sĩ

Bản khắc gỗ South Wind, Clear Sky của Hokusai thế kỷ 19

Bản khắc gỗ South Wind, Clear Sky của Hokusai thế kỷ 19

Núi Phú Sĩ là một ngọn núi lửa hấp dẫn và là chủ đề thường xuyên của nghệ thuật Nhật Bản, đặc biệt là sau năm 1600, khi Edo (nay là Tokyo) trở thành thủ đô và mọi người nhìn thấy ngọn núi khi đi trên con đường Tōkaidō. Ngọn núi được nhắc đến trong văn học Nhật Bản qua các thời đại và là chủ đề của nhiều bài thơ. Một trong những họa sĩ hiện đại miêu tả Phú Sĩ trong hầu hết các tác phẩm của cô là Tamako Kataoka cũng như bức “Nhìn về núi Phú Sĩ” của họa sĩ Hokusai.

Ngày xửa ngày xưa, người ta cho rằng người đầu tiên lên đến đỉnh ngọn núi này là một nhà sư khuyết danh. Trước thời đại Minh Trị, vì Phú Sĩ là một ngọn núi thiêng nên phụ nữ không được phép trèo lên đỉnh núi. Ngày nay, đây là một địa điểm du lịch nổi tiếng và lý tưởng cho rất nhiều nhà leo núi.

Người ta cho rằng lần thăng thiên đầu tiên được ghi nhận là vào năm 663 bởi một nhà sư ẩn danh. Trước thời đại Meiji, vì Phú Sĩ là một ngọn núi thiêng nên phụ nữ không được phép trèo lên đỉnh núi vào cuối thập niên 1860. Núi Phú Sĩ cũng là một địa điểm truyền thống của các chiến binh xưa: các samurai đã dùng chân núi như một điểm tập luyện, gần thị trấn Gotemba ngày nay. Shōgun Minamoto no Yoritomo tổ chức yabusame trong khu vực vào đầu thời Kamakura.

Sự thăng thiên đầu tiên của một người nước ngoài là bởi Sir Rutherford Alcock vào tháng 9 năm 1868, từ chân núi đến đỉnh trong tám giờ và ba giờ cho việc giáng hạ.]:427 Tường thuật ngắn gọn của Alcock trong The Capital of the Tycoon là mô tả đầu tiên được phổ biến rộng rãi về ngọn núi ở phương Tây. :421–27 Phu nhân Fanny Parkes, vợ của đại sứ Anh Sir Harry Parkes, là người phụ nữ không phải người Nhật Bản đầu tiên lên núi Phú Sĩ năm 1869. Nhiếp ảnh gia Felix Beato đã leo lên núi Phú Sĩ cùng năm.

Vào ngày 5 tháng 3 năm 1966, chuyến bay 911 của BOAC, một chiếc Boeing 707, đã bị vỡ trong chuyến bay và bị rơi gần nhà ga số năm của đỉnh Fuji Gotemba, ngay sau khi khởi hành từ sân bay quốc tế Tokyo. Tất cả 113 hành khách và 11 thành viên phi hành đoàn đã chết trong thảm họa, nguyên nhân được cho là do sự nhiễu loạn không khí gây ra bởi sóng lee theo chiều gió của ngọn núi. Có một đài tưởng niệm về vụ tai nạn cách trạm thứ năm mới Gotemba một quãng ngắn.

Ngày nay, núi Phú Sĩ là một điểm đến quốc tế cho du lịch và leo núi. Vào đầu thế kỷ 20, nhà giáo dục dân túy Frederick Starr của Chautauqua thuyết giảng về một số cổ tích của núi Phú Sĩ – 1913, 1919 và 1923 đã được biết đến rộng rãi ở Mỹ. Một câu ngạn ngữ nổi tiếng của Nhật Bản cho rằng một người người khôn ngoan sẽ leo lên núi Fuji một lần trong đời, nhưng chỉ một kẻ ngốc mới leo nó lần hai. Nó vẫn là một biểu tượng phổ biến trong văn hóa Nhật Bản, bao gồm cả việc xuất hiện trong nhiều bộ phim, truyền cảm hứng cho logo của Infiniti và thậm chí xuất hiện trong y học với ký tự núi Phú Sĩ.

Vào tháng 9 năm 2004, trạm thời tiết đã bị đóng cửa sau 72 năm hoạt động. Các nhà quan sát đã theo dõi các phát hiện ra bão và mưa lớn. Trạm khí tượng cao nhất ở Nhật Bản với độ cao 3.780 mét, đã được thay thế bằng hệ thống khí tượng hoàn toàn tự động.

Kể từ năm 2011, Lực lượng phòng vệ Nhật Bản và Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ tiếp tục vận hành các căn cứ quân sự gần núi Phú Sĩ.

Núi Phú Sĩ đã được thêm vào danh sách Di sản Thế giới với tư cách là Địa điểm Văn hóa vào ngày 22 tháng 6 năm 2013.Tuy nhiên, chức hiệu trở nên gây tranh cãi sau khi hai giáo sư tại Trung tâm Di sản Thế giới núi Fuji, tỉnh Shizuoka đã bị buộc thôi việc vì bị quấy rối trong quá trình học thuật bởi các quan chức của chính quyền tỉnh Shizuoka vào tháng 3 năm 2018 và bình luận trên phương tiện truyền thông xã hội kêu gọi hủy bỏ Dòng chữ Di sản Thế giới của núi Phú Sĩ.

Leo núi phú sĩ

Thời gian nhiều người đăng sơn Phú Sĩ nhất là trong khoảng hai tháng, từ mùng 1 tháng 7 đến 27 tháng 8. Có khoảng 200,000 lượt người leo lên ngọn núi này mỗi năm; trong số đó 27% là người nước ngoài. Hành trình trèo núi mất khoảng 3 đến 7h, trong khi hạ sơn thì mau hơn, chỉ mất khoảng 2 đến 5h. Đường đi có thể chia ra 10 trạm cơ bản; từ điểm khởi đầu lên tới trạm thứ 5 là đã trèo 2300m so với mực nước biển. Hầu hết các hành trình trèo núi là vào ban đêm để khi lên đến đỉnh thì gặp lúc mặt trời mọc buổi sớm mai. Vì lượng người leo núi rất đông, vấn nạn hàng năm là lượng rác thải dọc đường. Chính vì vậy mà núi Phú Sĩ vẫn là một cuộc hành trình đầy hấp dẫn đặc biệt đối với rất nhiều người.

Rừng Aokigahara

Aokigahara là một rừng ở phía tây bắc chân núi Phú Sĩ. Đặc biệt rừng Aokigahara có những hang động đóng băng quanh năm. Trong số những truyền thuyết về rừng này trong truyện dân gian Nhật Bản về ma, quỷ, Yūrei và Yōkai ám khu rừng và vào thế kỷ 19, Aokigahara là một trong nhiều nơi các gia đình nghèo bỏ rơi những người rất trẻ và rất già. Aokigahara là địa điểm tự tử phổ biến thứ ba trên thế giới sau Cầu Cổng Vàng của San Francisco và Cầu Dương Tử Nam Kinh ở Nam Kinh, Trung Quốc. Kể từ những năm 1950, hơn 500 người đã chết trong rừng, chủ yếu là tự tử. Khoảng 30 vụ tự tử đã được tính hàng năm, với mức cao gần 80 thi thể vào năm 2002. Sự gia tăng các vụ tự tử gần đây đã khiến các quan chức địa phương cố gắng thuyết phục các cá nhân định có ý định tự tử để nghĩ lại kế hoạch tuyệt vọng của họ và đôi khi những thông điệp này đã được chứng minh là có hiệu quả đồng thời khuyến cáo du khách không nên tham quan khu rừng này. Số vụ tự tử trong quá khứ tạo ra một sức hấp dẫn đã tồn tại trong suốt nhiều thập kỷ.

Người dân cho rằng chất đá ở đây có hàm lượng trầm tích sắt rất lớn, có thể làm vô hiệu hóa la bàn và các thiết bị định vị toàn cầu. Do vậy người đi rừng sẽ rất dễ lạc. Tuy nhiên theo khoa học thì trường điện từ do sắt gây ra rất yếu nên không mấy ảnh hưởng các thiết bị. Hiển nhiên là Cục Phòng vệ Nhật Bản và lính thủy quân lục chiến Mỹ thường tập trận trong rừng mà la bàn cùng máy định vị toàn cầu và các thiết bị điện tử khác vẫn hoạt động không bị trở ngại.

Nhiều người trong số những người đi bộ này đánh dấu các tuyến đường đã đi của họ bằng cách để lại băng nhựa màu gây lo ngại cho các quan chức tỉnh cho hệ sinh thái của rừng.

Mặt trời mọc trên đỉnh Mt.Fuji

Bạn đang xem Tìm hiểu về núi phú sĩ ngọn núi cao nhất Nhật Bản tại Nhất Tiên Tửu Đừng quên nhấn LIKE Chia Sẻ để ủng hộ Nhất Tiên Tửu nếu bài viết có ích !
Like Nhất Tiên Tửu trên Facebook để ủng hộ mình nhé

Copyright 2019 © Thiết kế website Hà Nội bởi traisonglam.com - 0987991523